Dưới b.ầu trời trong xanh, ánh nắng vàng rực rỡ trải dài khắp cánh đồng, len lỏi qua từng góc nhỏ của ngôi làng Ngọc Tảo. Những cơn gió nhẹ mang theo hương thơm cỏ non khiến kh.ông gian buổi sáng càng thêm trong lành và yên bình. Ngôi làng nhỏ b.é này vốn dĩ luôn tĩnh lặng, nơi mà con người s.ống chan hòa với nhau, ngày ngày lao động và tận hưởng cuộc s.ống g.iản dị.
Trong căn nhà nhỏ nằm bên bìa rừng,Bà Tám – một người phụ nữ ngoài 60 tuổi với mái tóc bạc phơ và dáng vẻ hiền từ – đang chuẩn bị bữa sáng như thường lệ. Từ ngày chồng m.ất, bà s.ống một mình, còn con cái đã trưởng thành, lập gia đình riêng và ít khi trở về. Dù vậy, bà vẫn giữ thói quen s.inh hoạt đều đặn, tự chăm sóc bản thân và tận hưởng tuổi già thanh thản.
Thế nhưng, dạo gần đây,Bà Tám nhận thấy cơ thể có chút khác lạ. Bụng bà ngày càng to lên dù chế độ ăn uống vẫn kh.ông có gì thay đổi. Thỉnh thoảng, bà cảm thấy buồn nôn, chóng m.ặt và những cơn đói cồn cào đến bất thường. Ban đầu, bà cho rằng có lẽ do tuổi già hoặc một căn bệnh nào đó, nhưng cảm giác này khác hẳn những gì bà từng trải qua. Một linh tính khó tả len lỏi trong lòng khiến bà kh.ông khỏi băn khoăn. Cuối cùng, bà quyết định đến bệnh viện kiểm tra. Bà kh.ông ngờ rằng chuyến đi này sẽ l.àm thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.
Tại bệnh viện huyện,Bà Tám ngồi trong phòng chờ, hai bàn tay gầy guộc đan vào nhau, lòng thấp thỏm kh.ông yên. Khi bác sĩ gọi tên, bà từ t.ốn bước vào, cố gắng trấn an bản thân rằng có lẽ chỉ là vấn đề tiêu hóa hay một căn bệnh tuổi già nào đó. Bác sĩ trẻ nhìn bà với ánh mắt lạ lùng. Xét nghiệm bao gồm cả siêu âm. Khi hình ảnh siêu âm hiện lên màn hình, bác sĩ lập tức sững sờ, đôi mắt mở lớn như kh.ông tin vào điều mình vừa thấy.
“Bà… bà đang mang t.hai,” bác sĩ lắp bắp, gần như kh.ông dám tin vào chính lời mình nói.
Bà Tám sửng s.ốt, tim như ngừng đập: “Cậu nói gì cơ?” Bà hỏi lại, giọng run rẩy.
“Bà mang t.hai, và kh.ông chỉ một đứa mà là năm đứa b.é.”
Căn phòng chìm vào im lặng. Mắt Bà Tám t.ối sầm lại, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Ở tuổi 60, điều này là kh.ông thể. L.àm sao bà có thể mang t.hai, lại còn là t.hai năm? Bác sĩ gọi thêm các đồng n.ghiệp khác để x.ác nhận kết quả, và ai nấy đều bàng hoàng.
Tin tức nhanh chóng lan truyền trong bệnh viện, rồi khắp làng Ngọc Tảo. Mọi người xôn xao, kh.ông ai tin nổi vào sự thật này. Nhưng điều đáng lo hơn cả là sức khỏe của bà – kh.ông ai dám đảm bảo một người phụ nữ 60 tuổi có thể mang t.hai và s.inh nở an toàn. Các bác sĩ khuyên bà nên suy nghĩ và cân nhắc chấm dứt t.hai kỳ để bảo vệ chính mình.
Bà Tám lặng người trên gi.ường bệnh, tâm trí rối bời. Bác sĩ đã nói rõ: ở tuổi của bà, việc mang t.hai kh.ông chỉ là điều h.iếm gặp mà còn vô cùng nguy h.iểm. Ngay cả những người phụ nữ trẻ khỏe cũng có thể gặp bi.ến chứng khi mang t.hai, huống hồ là một người đã bước sang tuổi lục tuần. Người thân, bạn bè trong làng đều khuyên bà nên suy nghĩ lại. Ai cũng lo lắng, sợ rằng bà sẽ gặp nguy h.iểm nếu tiếp tục giữ t.hai. Một s.ố người còn nói bóng gió rằng chuyện này quá kỳ lạ, thậm chí có phần ma mị, như một điềm b.áo nào đó.
Nhưng giữa những lời bàn tán và lo lắng,Bà Tám lại cảm thấy một điều kỳ diệu đang diễn ra trong cơ thể mình. Bà kh.ông thể g.iải thích, nhưng có một sự kết nối vô hình với những s.inh linh b.é nhỏ đang lớn lên từng ngày. Bà nghĩ về những ngày tháng cô đơn sau khi chồng m.ất, khi con cái đã có gia đình riêng và ít khi về thăm. Bỗng dưng, cuộc đời bà lại có một lý do để tiếp tục, một hy vọng mới, dù nó đến theo cách kh.ông ai ngờ tới.
Sau nhiều đêm trằn trọc suy nghĩ,Bà Tám hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt bác sĩ và nói chậm rãi nhưng kiên định: “Tôi sẽ giữ lại tất cả bọn trẻ.”
Cả phòng im lặng. Bác sĩ thở dài, cố gắng thuyết phục bà thêm lần nữa, nhưng bà đã quyết định. Kể cả điều gì xảy ra, bà sẽ kh.ông từ bỏ những đứa con mà trời đã ban tặng.
Quyết định giữ lại t.hai nhi của Bà Tám khiến cả ngôi làng Ngọc Tảo dậy sóng. Người ta bàn tán khắp nơi. Có người khâm phục lòng dũng cảm của bà, nhưng cũng kh.ông ít người cho rằng đó là một sự liều lĩnh.
Bà Tám bắt đầu những tháng ngày mang t.hai đầy gian nan. Vì tuổi cao, sức khỏe của bà kh.ông còn như trước. Cơ thể bà mệt mỏi hơn bao giờ hết. Mỗi sáng thức dậy, bà cảm thấy lưng đau nhức, đôi chân sưng phù, hơi thở nặng nề. Những cơn nghén hành hạ bà kh.ông dứt, khiến bà hầu như kh.ông thể ăn uống bình thường. Các bác sĩ yêu cầu bà phải thường xuyên đến bệnh viện kiểm tra, và lần nào cũng là những ánh mắt lo lắng nhìn bà. Họ cảnh b.áo rằng bà có thể gặp các bi.ến chứng nguy h.iểm như huyết áp cao, tiểu đường t.hai kỳ hoặc s.inh non.
Nhưng bất chấp tất cả, bà vẫn kiên trì. Những người hàng xóm t.ốt bụng bắt đầu giúp đỡ bà nhiều hơn. Một s.ố người thay nhau nấu cháo, mang sữa và trái cây đến cho bà. Thậm chí có người còn ngỏ ý muốn hỗ trợ bà chăm sóc bọn trẻ sau này. Điều đó khiến bà cảm động, tiếp thêm cho bà sức mạnh để tiếp tục.
Dù vất vả, bà vẫn luôn đặt tay lên bụng mỗi t.ối, cảm nhận từng cử động nhẹ nhàng của các con trong lòng. Bà kh.ông còn sợ hãi hay do dự nữa. Bà tin rằng nếu s.ố phận đã sắp đặt để bà mang t.hai ở tuổi này, thì bà cũng sẽ có đủ sức mạnh để đi hết con đường này.
Thời gian trôi qua, bụng Bà Tám ngày một lớn, khiến việc di chuyển trở nên khó khăn hơn. Mỗi bước đi đều nặng nề, những cơn đau lưng kéo dài, đôi chân phù nề đến mức kh.ông thể mang dép vừa. Nhưng bà kh.ông kêu than, chỉ lặng lẽ chịu đựng, vì bà biết từng cơn đau ấy đều là dấu hiệu cho thấy bọn trẻ đang lớn lên từng ngày.
Các bác sĩ ngày càng lo lắng hơn. Ở tháng thứ sáu của t.hai kỳ,Bà Tám đã được yêu cầu nhập viện theo dõi chặt chẽ vì nguy cơ s.inh non là rất cao. Lần này, kh.ông ai còn p.hản đối quyết định của bà nữa. Họ chỉ mong bà có thể vượt qua thử thách đầy nguy h.iểm này một cách an toàn.
Người dân trong làng thay nhau đến thăm bà, mang theo những món quà nhỏ và những lời động viên. Con cái bà, l.úc đầu p.hản đối quyết liệt, giờ đây cũng kh.ông thể giấu được sự lo lắng. Họ túc trực bên cạnh bà nhiều hơn, chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ.
Một buổi t.ối, khi đang nằm trên gi.ường bệnh, bà cảm thấy những cơn co t.hắt xuất hiện sớm hơn dự kiến. Mồ hôi lạnh túa ra, tim đập nhanh, cảm giác như cả cơ thể đang b.áo hiệu điều gì đó sắp xảy ra. Các bác sĩ lập tức chạy đến, chuẩn bị sẵn sàng cho một ca s.inh khó khăn.
Bà nắm chặt bàn tay của cô y tá bên cạnh, thì thầm: “Các con tôi… hãy giúp chúng được bình an.”
Bên ngoài cửa sổ, b.ầu trời trong xanh ngày nào giờ đã chuyển thành một màn đêm đầy sao. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hơi thở của s.ố phận.
Cơn đau mỗi l.úc một dữ dội. Mồ hôi thấm đẫm khuôn m.ặt nhăn nheo củaBà Tám. Cả phòng bệnh trở nên căng thẳng. Các bác sĩ và y tá gấp rút chuẩn bị cho một ca s.inh đầy rủi ro. Kh.ông ai dám chắc bà có thể vượt qua được, nhưng tất cả đều cố gắng hết sức để cứu lấy bà và những đứa trẻ.
“Bà phải cố lên! Hít sâu và giữ bình tĩnh!” Một bác sĩ động viên, nhưng giọng anh cũng kh.ông giấu nổi sự lo lắng.
Bà Tám cắn răng chịu đựng, bàn tay gầy guộc bấu chặt vào tấm chăn trắng. Bà đã đi đến bước này, bà kh.ông thể bỏ cuộc.
Thời gian trôi qua trong căng thẳng, từng phút giây như kéo dài vô tận. Một cơn đau quặn t.hắt khiến bà gần như kiệt sức.
Nhưng rồi…
“Đứa b.é đầu tiên ra rồi!” Một y tá reo lên.
Tiếng k.hóc vang lên trong căn phòng nhỏ b.é nhưng đầy sức s.ống.
Mọi người như được tiếp thêm sức mạnh. Rồi đứa thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm lần lượt cất tiếng k.hóc chào đời. Cả phòng như vỡ òa trong niềm vui lẫn sự ngạc nhiên. DùBà Tám đã kiệt sức, nhưng điều kỳ diệu vẫn chưa dừng lại.
“Khoan đã!” Bác sĩ bỗng khựng lại khi nhìn vào màn hình siêu âm. “Còn một đứa nữa!”
Tất cả đều sửng s.ốt. Họ nghĩ rằng bà mang t.hai năm, nhưng thực tế có sáu s.inh linh b.é nhỏ đang chờ đợi được chào đời.Bà Tám, dù đã gần như cạn kiệt sức lực, vẫn mỉm cười yếu ớt. Bà kh.ông sợ hãi. Bà tin rằng điều kỳ diệu này đã được sắp đặt từ trước.
Một nỗ lực cuối cùng. Tiếng k.hóc vang lên lần nữa. Đứa b.é thứ sáu đã ra đời. Cả phòng mừng rỡ, nước mắt lăn dài trên khuôn m.ặt nhiều người. Sáu đứa trẻ khỏe mạnh và đầy sức s.ống đang nằm cạnh nhau, như một minh chứng cho ý chí kiên cường của người mẹ vĩ đại.
Bà Tám thở hắt ra, nhìn những đứa con b.é bỏng của mình bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương, trước khi chìm vào giấc ngủ vì kiệt sức. Bên ngoài cửa sổ, b.ầu trời đêm nay kh.ông còn chỉ là bóng t.ối, mà rực rỡ hơn bao giờ hết với hàng ngàn vì sao tỏa sáng.
Tin tức về ca s.inh nở kỳ diệu của Bà Tám nhanh chóng lan rộng, kh.ông chỉ trong làng Ngọc Tảo mà còn đến cả các khu vực lân cận. Ai cũng sửng s.ốt khi biết một người phụ nữ 60 tuổi kh.ông chỉ mang t.hai mà còn s.inh hạ thành công sáu đứa trẻ khỏe mạnh. Bệnh viện tràn ngập những tiếng chúc mừng. Y tá và bác sĩ đều kh.ông giấu được sự x.úc động. Họ biết rằng đây kh.ông chỉ là một ca s.inh nở h.iếm hoi, mà còn là một minh chứng cho nghị lực phi thường của một người mẹ.
Bà Tám tỉnh lại sau nhiều giờ h.ôn mê vì kiệt sức. Khi mở mắt, thứ đầu tiên bà thấy là sáu thiên thần nhỏ đang ngủ ngoan bên cạnh. Mắt bà nhòe đi vì nước mắt, lòng tràn ngập niềm hạnh phúc mà bà chưa từng cảm nhận được trong nhiều năm qua.
Một y tá mỉm cười dịu dàng, nắm lấy tay bà: “Chúc mừng bà. Cả sáu b.é đều khỏe mạnh. Bà thật sự đã l.àm nên một điều kỳ diệu.”
Bà Tám nhìn từng gương m.ặt nhỏ b.é trước mắt, cảm nhận hơi ấm của những s.inh linh ấy. Tất cả những đau đớn, mệt mỏi suốt hành trình mang t.hai giờ đây đã tan bi.ến.
Người dân trong làng kéo nhau đến bệnh viện để thăm bà. Ai cũng ngưỡng mộ ý chí kiên cường của người phụ nữ già nua mà mạnh mẽ ấy. Họ mang theo quà tặng: sữa, tã l.ót, tất cả những gì có thể giúp bà nuôi nấng bọn trẻ.
Một bác sĩ cao tuổi lặng lẽ nhìn bà, thở dài x.úc động: “Bà kh.ông chỉ s.inh ra sáu đứa trẻ, mà còn s.inh ra một câu chuyện kỳ diệu chưa từng có.”
Bà Tám cười hiền hậu, ánh mắt ngập tràn yêu thương và tự hào. Cuộc đời bà đã sang một trang mới, đầy thử thách nhưng cũng tràn ngập ý nghĩa.
Bà Tám cùng sáu đứa trẻ được xuất viện về nhà sau khi sức khỏe dần hồi phục. Ngôi nhà nhỏ b.é nằm ở bìa rừng giờ đây trở thành nơi nhộn nhịp nhất trong làng. Người dân Ngọc Tảo kh.ông ngừng ghé thăm, mang theo quần áo, chăn màn, sữa bột và những món quà nhỏ để giúp bà chăm sóc các b.é.
Dù được mọi người giúp đỡ, nhưng việc nuôi sáu đứa trẻ s.ơ s.inh cùng l.úc vẫn là một thử thách kh.ông hề nhỏ. Mỗi ngày,Bà Tám phải thức dậy từ sáng sớm để chuẩn bị từng bình sữa, thay tã, dỗ dành những đứa trẻ k.hóc quấy. Đôi tay gầy guộc của bà chưa bao giờ bận rộn đến thế. Nhưng mỗi lần nhìn thấy các con ngủ ngon lành trong vòng tay, bà lại cảm thấy ấm áp vô cùng.
Con cái của bà, những người từng p.hản đối quyết định giữ t.hai, giờ đây đã thay đổi suy nghĩ. Họ thường xuyên về thăm, hỗ trợ bà chăm sóc các em nhỏ. Đứa giúp bà giặt giũ, đứa mang theo thực phẩm, đứa quấn quýt bên các em trông nom để bà có thể nghỉ ngơi đôi chút.
Những tháng đầu tiên trôi qua trong vất vả nhưng cũng đầy niềm vui. Sáu đứa trẻ lớn lên từng ngày, khỏe mạnh và đáng yêu. Mỗi lần có người hỏi bà có hối hận kh.ông, bà chỉ mỉm cười và l.ắc đầu: “Chúng là món quà quý giá nhất mà tôi có được ở tuổi này.”
Bà Tám biết rằng cuộc hành trình phía trước vẫn còn rất dài, nhưng bà kh.ông hề sợ hãi. Bởi giờ đây, bà kh.ông còn cô đơn nữa.
Cuộc s.ống với sáu đứa trẻ s.ơ s.inh kh.ông hề dễ dàng. DùBà Tám đã quen với sự vất vả, nhưng có những đêm bà kiệt sức đến mức chỉ muốn ngã quỵ. Bọn trẻ kh.ông hề k.hóc cùng l.úc, mà thay phiên nhau quấy rối. Cứ dỗ được đứa này ngủ thì đứa khác lại k.hóc ré lên. Có những hô.m bà kh.ông chợp mắt được chút nào. Đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, đôi bàn tay run rẩy vì mệt mỏi.
Bên cạnh đó, vấn đề tài chính cũng bắt đầu trở thành nỗi lo lớn. Dù bà được hàng xóm giúp đỡ, nhưng sáu đứa trẻ cần rất nhiều thứ: sữa bột, tã l.ót, quần áo, thuốc men. T.iền tiết kiệm của bà chẳng mấy ch.ốc đã vơi đi nhanh chóng. Những đứa con lớn của bà cũng cố gắng hỗ trợ, nhưng ai cũng có gia đình riêng, kh.ông thể giúp đỡ mãi.
Trước những khó khăn ấy,Bà Tám kh.ông nản lòng. Bà tìm cách trồng thêm rau củ, nuôi vài con gà để tiết kiệm chi phí s.inh hoạt. Một s.ố người trong làng đề nghị lập quỹ hỗ trợ cho bà. Và tin tức về bà mẹ 60 tuổi s.inh sáu nhanh chóng được truyền đi xa hơn. Nhiều t.ổ ch.ức từ thiện biết đến câu chuyện và bắt đầu gửi quà, sữa, đồ dùng trẻ em đến giúp bà.
Mỗi lần nhìn thấy các con lớn lên khỏe mạnh, bà lại có thêm hy vọng. Sáu đứa trẻ như sáu ngọn đèn nhỏ, soi sáng cuộc đời bà, giúp bà có thêm động lực để tiếp tục bước về phía trước.Bà Tám biết rằng con đường phía trước còn dài, nhưng bà kh.ông hề đơn đ.ộc. Bởi vì bà có các con, và bà có cả một ngôi làng luôn yêu thương, giúp đỡ mình.
Thời gian thấm thoát trôi qua. Sáu đứa trẻ lớn lên từng ngày trong vòng tay yêu thương củaBà Tám và người dân làng Ngọc Tảo. Chúng được đặt tên theo những điều may mắn mà bà mong muốn: Phúc, L.ộc, Thọ, An, Khang và Bình.
Dù s.inh ra trong hoàn cảnh đặc biệt, nhưng cả sáu b.é đều khỏe mạnh lạ thường. Kh.ông ai có thể ngờ rằng những đứa trẻ được s.inh ra từ một người mẹ 60 tuổi lại phát triển nhanh chóng, đầy sức s.ống như vậy. Chúng bắt đầu bi bô tập nói, tập bò rồi tập đi, khiến cả nhà l.úc nào cũng rộn rã tiếng cười.
Mỗi đứa trẻ có một cá tính riêng biệt. Phúc là cậu b.é tinh nghịch nhất, l.úc nào cũng tìm cách trèo ra khỏi nôi. L.ộc thì lại ngoan ngoãn, luôn bám lấyBà Tám kh.ông rời. Thọ có vẻ trầm tính hơn, hay ngồi một góc chơi với đồ chơi của mình. An l.úc nào cũng cười, dù bị ngã cũng kh.ông k.hóc. Khang thì rất ham ăn, còn Bình là đứa nh.ạy c.ảm nhất, dễ mếu máo nhưng cũng rất t.ình cảm.
Sự xuất hiện của sáu đứa trẻ khiến ngôi làng càng thêm ấm áp. Ai cũng xem chúng như con cháu trong nhà, thay nhau bế bồng, chăm sóc. Những người lớn tuổi trong làng còn nói vui rằng bọn trẻ mang đến may mắn, vì từ khi chúng ra đời, làng Ngọc Tảo l.àm ăn thuận lợi hơn, mùa màng bội thu, cuộc s.ống êm ấm hơn trước.
Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng vàng rực rỡ trải dài khắp cánh đồng,Bà Tám lại ngồi trước hiên nhà, nhìn sáu đứa trẻ chơi đùa. Bà mỉm cười, lòng tràn ngập hạnh phúc. Cuộc đời bà, từ một người phụ nữ già nua cô đơn, giờ đây đã trở thành một câu chuyện kỳ diệu, một minh chứng cho sức mạnh của t.ình yêu và niềm tin.
Và trong khoảnh khắc ấy, bà biết rằng dù tương lai có thế nào, bà sẽ luôn có sáu ngọn đèn nhỏ soi sáng con đường phía trước.
Nhìn các con kh.ôn lớn từng ngày,Bà Tám kh.ông giấu được niềm hạnh phúc. Mọi vất vả, lo toan dường như kh.ông còn quan trọng nữa. Bà chỉ mong có thể s.ống thật lâu để dõi theo hành trình trưởng thành của bọn trẻ, để thấy chúng lớn lên thành những người t.ốt, s.ống một cuộc đời ý nghĩa.
Năm tháng trôi qua, sáu đứa trẻ dần lớn lên trong vòng tay yêu thương củaBà Tám và sự quan tâm của cả làng Ngọc Tảo. Từ những đứa trẻ s.ơ s.inh b.é bỏng, chúng bắt đầu bi bô tập nói, tập đi rồi lần lượt cắp sách đến trường. Dù kinh tế kh.ông dư g.iả, nhưngBà Tám luôn cố gắng để các con được học hành đầy đủ. Bà dạy chúng cách s.ống tử tế, biết ơn và chia sẻ với mọi người.
Trong khi nhiều đứa trẻ khác có cha mẹ kèm cặp từng chút một, sáu anh chị em lại học cách tự lập từ nhỏ. Chúng luôn giúp đỡ nhau, từ việc l.àm bài tập đến những việc lặt vặt trong nhà. Đứa lớn trông đứa nhỏ, đứa nhỏ lại học theo đứa lớn. Tính cách của từng đứa dần bộc l.ộ rõ hơn theo thời gian. Phúc vẫn là cậu b.é nhanh nhẹn, thích khám phá mọi thứ xung quanh. L.ộc luôn là người trầm ổn, biết suy nghĩ trước sau. Thọ có phần mơ mộng, thích vẽ vời và đọc sách. An l.úc nào cũng mang nụ cười rạng rỡ trên môi, lan tỏa sự vui vẻ đến mọi người. Khang mạnh mẽ, luôn đứng ra bảo vệ các em. Còn Bình dù nh.ạy c.ảm nhưng lại là người có trái tim bao dung.
Sáu đứa trẻ trở thành niềm tự hào củaBà Tám và cả ngôi làng. Người dân Ngọc Tảo kh.ông chỉ giúp đỡ bà chăm sóc chúng mà còn coi chúng như con cháu trong nhà. Bọn trẻ lớn lên trong sự yêu thương kh.ông chỉ của gia đình mà còn của cả cộng đồng.
Nhìn sáu đứa con trưởng thành từng ngày,Bà Tám cảm thấy mãn nguyện. Bà kh.ông cần giàu sang hay danh vọng. Chỉ cần thấy chúng mạnh khỏe, s.ống tử tế và hạnh phúc, thế là đủ. Nhưng cuộc đời kh.ông phải l.úc nào cũng bằng lặng. Một thử thách mới sắp sửa ập đến, đòi hỏi kh.ông chỉ sự kiên cường củaBà Tám mà còn là sự trưởng thành thật sự của sáu đứa trẻ.
Cuộc s.ống yên bình củaBà Tám và sáu đứa trẻ bỗng ch.ốc bị đ.ảo l.ộn khi một bi.ến cố bất ngờ xảy ra. Một ngày nọ,Bà Tám cảm thấy trong người mệt mỏi hơn bình thường. Ban đầu bà nghĩ rằng chỉ do tuổi tác, nhưng cơn đau trong lồng ngực ngày càng dữ dội. Đôi chân bà trở nên yếu ớt, khiến bà kh.ông thể tự mình l.àm việc như trước. Bọn trẻ hoảng hốt khi thấy bà gục xuống ngay trước thềm nhà. Họ vội vã gọi người trong làng giúp đỡ, đưa bà đến bệnh viện.
Cả sáu đứa trẻ, dù còn nhỏ, cũng hiểu được rằng đây là một chuyện nghiêm trọng. Đứa nào cũng lo lắng, nước mắt rưng rưng khi nhìn bà nằm trên gi.ường bệnh với gương m.ặt xanh xao. Bác sĩ chẩn đoán bà bị suy tim, một phần do tuổi già, một phần vì những năm tháng vất vả nuôi con. “Bà cần được nghỉ ngơi nhiều hơn,” bác sĩ dặn dò. “Nếu kh.ông, bệnh t.ình sẽ nặng hơn, rất nguy h.iểm.”
Nhưng l.àm sao bà có thể nghỉ ngơi khi vẫn còn sáu đứa trẻ đang lớn cần bà chăm sóc? Nhìn các con quay quần bên gi.ường bệnh, gương m.ặt đứa nào cũng lo lắng,Bà Tám x.ót xa vô cùng. Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, bà nhận ra một điều: các con của bà kh.ông còn là những đứa trẻ b.é bỏng ngày nào nữa. Chúng đã lớn, đã biết lo lắng cho bà, biết tự chăm sóc nhau.
Phúc là người đầu tiên lên tiếng: “Mẹ đừng lo, chúng con sẽ chăm sóc nhau, sẽ giúp mẹ l.àm mọi việc.” L.ộc tiếp lời: “Mẹ chỉ cần nghỉ ngơi, chúng con sẽ cùng nhau lo cho gia đình.” Những lời nói ấy khiếnBà Tám x.úc động đến r.ơi nước mắt. Bà hiểu rằng, dù có b.ão giông thế nào, bà cũng kh.ông còn đơn đ.ộc nữa. Các con của bà đã trưởng thành, và giờ là l.úc bà tin tưởng vào chúng.
Sau khi xuất viện,Bà Tám trở về nhà với một cơ thể yếu hơn trước. Nhưng điều l.àm bà ấm lòng nhất là sáu đứa con của bà đã thực sự trưởng thành. Chúng kh.ông còn là những đứa trẻ chỉ biết dựa dẫm vào mẹ nữa, mà giờ đây đã biết gánh vác trách nhiệm, biết chăm lo cho nhau và cho bà. Phúc và Khang thay phiên nhau đi chợ, nấu ăn. L.ộc và Thọ quán xuyến việc nhà, dọn dẹp, giặt rũ. An và Bình thì phụ trách chăm sóc vườn rau, đàn gà, mang lại nguồn thực phẩm sạch cho cả nhà.
Hàng xóm trong làng cũng giúp đỡ hết sức có thể, mang đến cho bà những món ăn bổ dưỡng, những bài thuốc quý để bồi bổ sức khỏe. Dù kh.ông còn khỏe mạnh như trước, nhưng mỗi ngày nhìn các con lớn lên trong t.ình yêu thương,Bà Tám cảm thấy mãn nguyện hơn bao giờ hết. Bà biết rằng điều kỳ diệu kh.ông chỉ nằm ở việc bà đã s.inh ra sáu đứa trẻ ở tuổi 60, mà còn là việc bà đã nuôi dạy chúng thành những con người t.ốt bụng, biết yêu thương và sẻ chia.
Một buổi chiều, khi m.ặt trời khuất dần sau dãy núi, sáu đứa trẻ quay quần bên bà, ríu rít kể về những dự định tương lai. Đứa muốn trở thành bác sĩ để giúp đỡ những người nghèo, đứa muốn trở thành giáo viên để mang con chữ đến cho trẻ em vùng cao. Mỗi đứa một ước mơ, nhưng tất cả đều có chung một điều: muốn l.àm bà tự hào.Bà Tám mỉm cười, đôi mắt ánh lên niềm vui. Bà biết rằng dù cuộc đời có nhiều thử thách, nhưng chỉ cần có t.ình yêu và hy vọng thì mọi chuyện đều có thể vượt qua.
Buổi sáng hô.m ấy, ánh nắng nhẹ nhàng len qua từng tán cây, tiếng chim hót ríu rít khắp làng Ngọc Tảo. Trong căn nhà nhỏ, mùi cháo thơm phức lan tỏa khắp gian bếp. Khang đang cẩn thận khuấy cháo trên bếp lửa, trong khi Phúc sắp xếp bàn ăn. L.ộc kiểm tra lại thuốc cho bà, còn Thọ, An và Bình đang tưới rau ngoài vườn.Bà Tám ngồi trên chiếc ghế tre trước hiên nhà, lặng lẽ quan sát tất cả. Một cảm giác yên bình tràn ngập trong lòng bà. Từng đứa trẻ bà mang nặng đ.ẻ đau ngày nào giờ đã thực sự trưởng thành, biết tự chăm sóc mình và chăm lo cho cả gia đình.
Làng xóm vẫn thường xuyên ghé thăm, mang theo những nụ cười ấm áp, những lời hỏi thăm chân thành. “Bà Tám ơi, giờ bà cứ yên tâm mà dưỡng sức. Sáu đứa nhỏ nhà bà giỏi giang quá,” một người hàng xóm nói, ánh mắt đầy thán phục.Bà Tám chỉ cười hiền hậu. Bà kh.ông cần gì hơn nữa. Những năm tháng phía trước dù có ra sao, bà cũng kh.ông còn lo lắng. Bà tin rằng sáu đứa trẻ sẽ tiếp tục s.ống t.ốt, sẽ trở thành những con người có ích cho đời.
Chiều hô.m đó, sáu anh em cùng nhau đẩy chiếc ghế tre của bà ra bãi đất trống trước nhà. Họ cùng ngồi quay quần bên nhau, ngắm hoàng h.ôn buông xuống. M.ặt trời lặn, nhưng ngày mới lại sắp bắt đầu. Và vớiBà Tám, cuộc đời bà chưa bao giờ trọn vẹn đến thế.
Nhiều năm sau, sáu đứa trẻ ngày nào giờ đã trưởng thành, mỗi người một con đường riêng nhưng kh.ông ai quên đi cội nguồn và người mẹ vĩ đại của mình. Phúc trở thành một kỹ sư xây dựng, góp phần phát triển những công trình kiên cố cho quê hương. L.ộc mở một cửa hàng nhỏ trong làng, giúp đỡ bà con buôn bán và phát triển kinh tế. Thọ theo đuổi ước mơ hội họa, vẽ lên những b.ức tranh đẹp về cuộc s.ống bình dị mà cậu yêu quý. An trở thành một y tá tận tâm, chữa bệnh cho người nghèo. Khang gia nhập quân đội, bảo vệ đất nước. Còn Bình trở thành một giáo viên, mang tri thức đến với trẻ em vùng sâu vùng xa.
Dù bận rộn, họ vẫn luôn dành thời gian quay về thăm mẹ. Ngôi nhà nhỏ ngày xưa vẫn còn đó, với giàn hoa giấy rực rỡ trước hiên và chiếc ghế tre màBà Tám thường ngồi. Bà giờ đã già hơn, tóc bạc nhiều, nhưng nụ cười vẫn hiền hậu như ngày nào.
Vào một buổi chiều l.ộng gió, sáu người con cùng nhau quay quần bên bà, kể cho bà nghe về những gì họ đã l.àm được.Bà Tám nhìn các con, ánh mắt đầy tự hào. Bà kh.ông còn lo lắng cho tương lai của chúng nữa, bởi bà biết rằng chúng đã thực sự trưởng thành, đã trở thành những con người t.ốt, biết yêu thương và cống hiến.
Bà khẽ nhắm mắt, tận hưởng khoảnh khắc yên bình bên những đứa con mà bà đã mang đến thế giới một cách kỳ diệu. Bà biết rằng hành trình của mình đã trọn vẹn, nhưng hành trình của các con bà vẫn còn dài phía trước.
Trên b.ầu trời xa xăm, m.ặt trời khuất dần sau dãy núi, nhưng ánh hoàng h.ôn vẫn rực rỡ như một lời khẳng định rằng cuộc đời này, dù có bao nhiêu thử thách, t.ình yêu thương vẫn luôn là điều kỳ diệu nhất.