Ở cuối xóm nhỏ ven sông, nơi tiếng chim hót líu lo mỗi sáng hòa cùng tiếng gió thổi qua những rặng tre, có ba chị em r.uột nổi tiếng xinh đẹp: chị cả Ngọc, chị hai Lan và cô út Hương.
Cả ba đều đã ngoài đôi mươi, da trắng tóc dài, tính t.ình hiền lành, nhưng chưa ai chịu lấy chồng dù lời cầu h.ôn từ trai làng chẳng bao giờ ngớt. Dân làng thường bảo, “Ba cô này kén quá, kh.ông biết đợi ai mà cứ ở vậy mãi.”
Rồi một ngày, tin đồn lan khắp xóm như ngọn gió mùa hạ: cả ba chị em cùng mang t.hai. Kh.ông chồng mà chửa! Chuyện động trời ấy khiến cả làng xôn xao. Người đi qua ngõ nhà họ chẳng ai cầm lòng được mà kh.ông bàn tán. “Ai mà l.àm được chuyện này? Ba chị em cùng l.úc, lạ lùng thật!” – bà Tư bán cá ngoài chợ thì thào với mấy người hàng xóm. Có người còn ác miệng hơn: “Chắc là cùng một thằng, chứ sao trùng hợp thế được!”
Bố mẹ của ba cô, ông Tâm và bà Hoa, đứng ngồi kh.ông yên. Ông Tâm vốn là người gia trưởng, cả đời giữ tiếng thơm cho gia đình, giờ nghe tin này như sét đ.ánh ngang tai. Bà Hoa thì k.hóc hết nước mắt, ngày nào cũng hỏi các con: “Nói thật với mẹ đi, cha đứa b.é là ai?” Nhưng cả Ngọc, Lan lẫn Hương đều im lặng. Hỏi mãi, các cô chỉ cúi đầu, mắt đỏ hoe, miệng mím chặt chẳng hé nửa lời. Lạ kỳ nhất là cả ba dường như đã ngầm thỏa thuận với nhau, quyết giữ kín bí mật đến cùng.
Thời gian trôi qua, bụng ba chị em ngày một to. Dân làng dần quen với chuyện lạ, nhưng sự tò mò thì chẳng bao giờ nguôi. Rồi cái ngày định mệnh cũng đến. Ba đứa trẻ lần lượt chào đời trong cùng một tuần, đều khỏe mạnh, bụ bẫm. Ngọc s.inh một b.é trai, Lan s.inh một b.é g.ái, còn Hương cũng s.inh một b.é trai. Người trong làng kéo đến xem m.ặt lũ trẻ, phần vì hiếu kỳ, phần vì muốn đoán cha chúng là ai.
Nhưng khi nhìn rõ m.ặt ba đứa trẻ, cả làng ch:ết lặng. Những tiếng xì xào bỗng im bặt, thay vào đó là sự hoảng hốt hiện rõ trên từng khuôn m.ặt. Ba đứa b.é giống nhau như tạc – kh.ông chỉ giống nhau như anh em họ hàng, mà còn giống hệt một người mà ai trong làng cũng biết: ông Ba Đen, gã đàn ông góa vợ s.ống một mình ở cuối cánh đồng, nổi tiếng vì tính kỳ quái và hay lảng vảng gần nhà ba chị em vào những đêm trăng sáng.
Sự thật kinh hoàng dần hé l.ộ. Có người nhớ lại, từng thấy ông Ba Đen lén l.út mang đồ ăn đến ngõ nhà ông Tâm, rồi những đêm cả ba chị em viện cớ ra đồng hái rau mà mãi khuya mới về. Lời đồn càng lan xa, càng khiến người ta rùng mình. Ông Tâm nghe tin, m.ặt cắt kh.ông còn giọt máu, còn bà Hoa thì ngất xỉu ngay giữa sân.
Nhưng bí mật vẫn chưa dừng lại ở đó. Khi dân làng kéo đến nhà ông Ba Đen để chất vấn, họ phát hiện căn nhà trống hoác, kh.ông một bóng người. Ông ta đã bi.ến m.ất, để lại sau lưng một mảnh giấy nhắn nguệch ngoạc: “Tôi đi đây, đừng tìm. Ba đứa trẻ là máu mủ của tôi, nhưng chúng kh.ông phải con người.” Lời nhắn ấy khiến cả làng chìm trong nỗi sợ hãi mơ hồ. Người ta bắt đầu thì thầm về những câu chuyện ma quái, rằng ông Ba Đen kh.ông phải người thường, mà là một bóng ma lang thang đã nhiều đời trong vùng.
Ba chị em Ngọc, Lan, Hương sau đó kh.ông bao giờ mở miệng g.iải thích. Họ lặng lẽ nuôi con, s.ống khép kín trong ngôi nhà cuối xóm. Dân làng dần tránh xa, chẳng ai dám b.én mảng đến gần. Chỉ có điều, mỗi đêm trăng rằm, người ta vẫn nghe thấy tiếng ru con khe khẽ vang lên từ ngôi nhà ấy, lẫn trong tiếng gió, như một bí ẩn chẳng bao giờ có lời g.iải.